Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
Hôm nay mưa...
Đà Lạt lạnh...ngày hôm nay gió nhiều ... thêm mưa bụi nhẹ suốt cả ngày ...làm cho con người cảm thấy lạnh hơn nhiều....
Dù mình không ghiền cafe cho lắm , nhưng những ngày có mưa lạnh giống như thế này , hơi buồn một chút , nên muốn đến quán nào đó , ngồi vào góc nhỏ uống một tách cafe đen nóng, ấp đôi bàn tay bàn tay mình vào ly cà phê, tìm chút hơi ấm mơn man ...để xua đi cái lạnh, để tự mình thấy hết lạnh trong nỗi cô đơn....
Nhìn màn mưa qua ô cửa kính ...mưa bụi giống như làn sương mờ chiều ...đang giăng nhẹ khắp nơi trên phố núi.., và mình chợt nhận ra sự yên bình của Đà Lạt....
Đà lạt bình yên nhất là mỗi khi mưa bụi ...mình được nằm cuộn tròn trong chiếc chăn ...trên chiếc nệm thật dày, thật ấm và mở toang cửa sổ để nhìn mưa giăng, giống như làn sương trắng đổ tràn xuống núi....
Tạm biệt quán cafe nhỏ....mình đứng lên quay bước trở về nhà....mặc dù trời vẫn còn đang mưa...nhưng không sao mưa nhỏ mà..những hạt mưa bụi lấm chấm vừa đủ vương trên mái tóc của tôi...dù sao tôi vẫn thích đi dưới trời mưa , đưa bàn tay hứng những giọt mưa thoang thoảng nhẹ như tơ...Đưa mắt lên cao ...ngắm nhìn những tán lá thông xanh lưu giữ lại từng hạt nước nhỏ li ti trên đó..., nhìn những lá thông mảnh mai...nhưng nó lại chất chứa trong đó hàng ngàn giọt nước long lanh..đẹp tuyệt vời..
Chiều muộn rồi...trời dường như lạnh hơn ..khi mưa bụi và màn sương đêm rơi xuống nhiều hơn cùng quyện lấy nhau...thật là một khoảnh khắc lãng mạn đến nao lòng..hiếm khi mình tìm gặp..
Bất chợt...kỉ niệm cứ theo mưa quay trở về..mình nghĩ đôi khi cuộc sống cô đơn cũng là sự thử thách để mỗi con người...sống tốt hơn...sống hạnh phúc hơn...
Kỉ niệm nào cũng không phải là đẹp hết.....nhưng với tôi nó đều đáng nhớ...
Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012
THUỐC TIÊN CHỮA BỆNH GAI CỘT SỐNG
THUỐC TIÊN CHỮA BỆNH GAI CỘT SỐNG
Thuốc Tiên chữa bệnh ‘GAI CỘT SỐNG’
Tôi có một ông bạn già bị bệnh gai cột sống, đau đớn lắm. bác sĩ lắc đầu không chữa được nữa, ông coi như vô phương khỏi bệnh. Tình cờ một hôm ông nói chuyện này với một người bạn ở VN. Ông bạn này bèn chỉ cho một liều thuốc gia truyền, xưa nay ai uống cũng khỏi. Ông bạn đã làm theo đúng lời chỉ dẫn, và chỉ uống có hai tuần lễ là hoàn toàn hết bệnh. Bác sĩ Mỹ coi lại cột sống và đã công nhận đây là một phép lạ. Tôi xin chép ra đây toa thuốc thần dược này, những ai đã tuyệt vọng về thuốc tây, hãy thử uống xem, có mất mát gì đâu, vì nó chỉ là một ly nước giải khát.
Bạn hãy tới hiệu bán thuốc bắc, hỏi mua HẠT ĐƯỜI ƯƠI (đó là cái hạt các xe bán nước đá ở Saigon năm xưa ưa bán chung với hạt é và nước đá)
Về nhà lựa ra những trái mầu còn mẩy và vàng vàng, giống như mầu hạt giẻ, và chỉ dùng những hạt này mà thôi , nhớ bỏ đi những hạt đã có mầu xỉn, màu đen.
Mỗi ngày dùng chừng 20 hạt.
Đun nước sôi, để nguội dần, khi nước còn nóng âm ấm thì bỏ 20 hạt này vào ngâm. Ngâm chừng 2 giờ.
Sau 2 giờ ngâm, lấy ra bóc bỏ, bỏ hạt, bỏ những gân sơ, chỉ lấy thịt của trái này, giống như cùi trái nhãn.
Bỏ những cùi này vào ly, pha chút đường, uống làm 3 lần trong một ngày, vừa uống nước vừa ăn cùi
Bạn tôi đã uống như vậy trong 2 tuần lễ là hết bệnh gai xương sống hoàn toàn.
Bạn mua chừng 10 đô la, tại các hiệu bán thuốc bắc, cứ hỏi ‘hạt đươi ươi’. Tôi không biết tên tiếng Tàu là gì, ở Saigon xưa vẫn gọi là ‘hạt đười ươi’.
Kính chúc bạn khỏi bệnh
TRÀ LŨ
-
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012
Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012
Hoa
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
| Thêm chú thích |
Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012
Tình yêu đẹp
Chiều nay , vừa lo công việc của bà già Osin , nhưng cũng không quên mở ti vi thư giãn . Osin tui là như vậy đó . Làm việc nhưng cũng phải đề nghị chủ nhà cho giải trí một chương trình gì đó , chứ không thì tui cho nhịn đói hết cả nhà ...Sợ lời hăm dọa nên chủ không... nhà nầy im re không dám cãi lại tui, để tui tùy ý muốn gì cũng được ..hihi... Osin như tui sướng ...vãi...
Vừa lau nhà , vừa xem ti vi thấy có câu chuyện xúc động nên muốn chia sẻ ...nhưng mở ra thì chỉ còn đoạn cuối , nhưng cũng tạm hiểu hết câu chuyện . Câu chuyện có thật của đôi vợ chồng người Hàn Quốc
* Một người phụ nữ sau khi bị bỏng với một gương mặt dị dạng rất là khủng khiếp , phải nói là quá dị dạng và sợ hãi kinh khủng . Sau khi bị tai nạn khuôn mặt biến dạng , đôi mắt không thể nhắm lại được kể cả khi ngủ thì mắt vẫn mở . Chị bị bỏng gần hai mươi năm về trước . Mười lăm năm trước chị đã phẫu thuật bảy lần , nhưng những vết sẹo trên mặt chỉ giảm đi phần nào thôi , đôi mắt thì vẫn luôn mở ... Hiện tại Chị vừa sinh một em bé gái khoảng một tuổi rất xinh xắn .
* Câu chuyện mười lăm năm sau là hiện tại Bác Sĩ ở một bệnh viện Hàn Quốc phẫu thuật đôi mắt để nhắm hay mở mắt lần nữa . Lần này rất may mắn , Bác Sĩ đã thành công đôi mắt của chị bình phục như xưa . Nhưng còn khuôn mặt vẫn biến dạng hoàn toàn . Rất đáng thương và tội nghiệp .
* Nhưng tôi cảm phục nhất là tính kiên cường mạnh mẽ trong chị . Đã qua 7 lần phẫu thuật đôi mắt không khỏi bệnh , cùng với khuôn mặt không phải của mình . Nhưng chị vẫn khát khao sống và luôn hy vọng đôi mắt chữa trị sẽ khỏi , sự ra đời của con gái làm cho niềm tin , ý chí chữa trị đôi mắt chị càng mãnh liệt hơn ...
* Đặc biệt hơn hết là người chồng tuyệt vời nhất của chị . Anh đã đồng hành cùng với vợ gần hai mươi năm trời , trước và sau tai nạn bị bỏng của vợ . Dù khuôn mặt vợ anh không giống như ngày xưa , mà thay vào đó một khuôn mặt biến dạng một cách quá khủng khiếp . Nhưng anh vẫn một lòng yêu thương vợ , chung thủy trọn tình với người vợ bất hạnh của mình ..Gần hai mươi năm , anh cố gắng làm việc cật lực tiết kiệm.. dành tiền lo chữa trị đôi mắt lẫn khuôn mặt cho vợ đáng thương của mình .
* Một tình yêu vợ chồng thật cao cả thiêng liêng . Một tình yêu chung thủy , một tình yêu có Đạo Đức lẫn sự hy sinh của người chồng . Tôi thật kính phục và ngưỡng mộ người đàn ông này . Người vợ quá may mắn hạnh phúc , khi được một người chồng tốt như vậy ...Xin chúc cho gia đình anh chị mãi mãi yêu thương và hạnh phúc bên nhau trọn đời ...
** Tôi đã xúc động đến rơi nước mắt , khi nhìn thấy cảnh chị đến ngày mở băng quấn quanh mắt ra . Con gái mừng rỡ ôm lấy người Mẹ sau 8 ngày xa cách . Người chồng vui mừng ôm hôn khuôn mặt đầy sẹo của vợ mình ...Cảm động và hạnh phúc .
** Một tình yêu cao cả chung thủy , son sắt trước sau như một thật đáng quí . Sống trên đời còn có một tấm lòng ...yêu thương chưa đủ mà cần phải có sự hy sinh và Đạo Đức nữa ...
N.N. Dòng
Vừa lau nhà , vừa xem ti vi thấy có câu chuyện xúc động nên muốn chia sẻ ...nhưng mở ra thì chỉ còn đoạn cuối , nhưng cũng tạm hiểu hết câu chuyện . Câu chuyện có thật của đôi vợ chồng người Hàn Quốc
* Một người phụ nữ sau khi bị bỏng với một gương mặt dị dạng rất là khủng khiếp , phải nói là quá dị dạng và sợ hãi kinh khủng . Sau khi bị tai nạn khuôn mặt biến dạng , đôi mắt không thể nhắm lại được kể cả khi ngủ thì mắt vẫn mở . Chị bị bỏng gần hai mươi năm về trước . Mười lăm năm trước chị đã phẫu thuật bảy lần , nhưng những vết sẹo trên mặt chỉ giảm đi phần nào thôi , đôi mắt thì vẫn luôn mở ... Hiện tại Chị vừa sinh một em bé gái khoảng một tuổi rất xinh xắn .
* Câu chuyện mười lăm năm sau là hiện tại Bác Sĩ ở một bệnh viện Hàn Quốc phẫu thuật đôi mắt để nhắm hay mở mắt lần nữa . Lần này rất may mắn , Bác Sĩ đã thành công đôi mắt của chị bình phục như xưa . Nhưng còn khuôn mặt vẫn biến dạng hoàn toàn . Rất đáng thương và tội nghiệp .
* Nhưng tôi cảm phục nhất là tính kiên cường mạnh mẽ trong chị . Đã qua 7 lần phẫu thuật đôi mắt không khỏi bệnh , cùng với khuôn mặt không phải của mình . Nhưng chị vẫn khát khao sống và luôn hy vọng đôi mắt chữa trị sẽ khỏi , sự ra đời của con gái làm cho niềm tin , ý chí chữa trị đôi mắt chị càng mãnh liệt hơn ...
* Đặc biệt hơn hết là người chồng tuyệt vời nhất của chị . Anh đã đồng hành cùng với vợ gần hai mươi năm trời , trước và sau tai nạn bị bỏng của vợ . Dù khuôn mặt vợ anh không giống như ngày xưa , mà thay vào đó một khuôn mặt biến dạng một cách quá khủng khiếp . Nhưng anh vẫn một lòng yêu thương vợ , chung thủy trọn tình với người vợ bất hạnh của mình ..Gần hai mươi năm , anh cố gắng làm việc cật lực tiết kiệm.. dành tiền lo chữa trị đôi mắt lẫn khuôn mặt cho vợ đáng thương của mình .
* Một tình yêu vợ chồng thật cao cả thiêng liêng . Một tình yêu chung thủy , một tình yêu có Đạo Đức lẫn sự hy sinh của người chồng . Tôi thật kính phục và ngưỡng mộ người đàn ông này . Người vợ quá may mắn hạnh phúc , khi được một người chồng tốt như vậy ...Xin chúc cho gia đình anh chị mãi mãi yêu thương và hạnh phúc bên nhau trọn đời ...
** Tôi đã xúc động đến rơi nước mắt , khi nhìn thấy cảnh chị đến ngày mở băng quấn quanh mắt ra . Con gái mừng rỡ ôm lấy người Mẹ sau 8 ngày xa cách . Người chồng vui mừng ôm hôn khuôn mặt đầy sẹo của vợ mình ...Cảm động và hạnh phúc .
** Một tình yêu cao cả chung thủy , son sắt trước sau như một thật đáng quí . Sống trên đời còn có một tấm lòng ...yêu thương chưa đủ mà cần phải có sự hy sinh và Đạo Đức nữa ...
N.N. Dòng
Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012
Khó Hiểu...
...Chiều hôm qua đi ngang qua chợ nhỏ BTX thành phố tôi đang sống . Tiếng là ở thành phố nhưng nói thật tôi quê mùa lắm , có đôi lúc khách phương xa đến , hỏi đường Lê...ở đâu , đường Phan...ở đâu tôi ngớ người ra không biết trả lời ở đâu ...( hihi rõ chán cái nhà quê ) . Bởi vậy mấy tháng tôi không đi ngang con đường BTX nầy , nay đi ngang thấy có nhiều thay đổi , đang miên man ngắm những ngôi nhà mới xây rất đẹp , chân bước tới khoảng trống trước cổng trường BTX , nhìn thấy một phụ nữ khoảng 32t ngồi khóc . Nhiều người vây quanh bàn tán xôn xao . Tiện chân bước tới nên tôi tò mò đứng lại xem chuyện gì . Tôi cứ nghĩ là bị tai nạn xe cộ gì đó , bởi vì vào giờ cao điểm con đường nầy rất đông xe cộ qua lại .
Thì ra người phụ nữ khóc vì lý do bị mất tiền . Chị sống ở Huyện nhưng lên bệnh viện thành phố , chữa bệnh cho con gái ..., không may tiền mất đang lo không biết xoay trở thế nào vì nghèo . Thấy tội nghiệp người 5, 10 ngàn giúp chị . Nhưng cũng có nhiều Cô , Bác , Ông chẳng những không giúp thì chớ..., lại còn đứng cản mọi người không nên cho tiền , vì thật giả ai mà biết được ..Dưới chân thì người phụ nữ ấy ngồi than khóc kể lể ...
Tôi có một suy nghĩ , nếu như tôi ở trong trường hợp người phụ nữ ấy .Nhất định tôi sẽ không ngồi lê la than khóc . Nhưng đó là cá tính riêng tôi . Còn Cô nầy có thể bị mất tiền là thật , tâm lý đang hoảng loạn suy nghĩ tiền mất lấy gì để lo viện phí hay mua thuốc men cho ..con mình , bởi vì nhà nghèo ..!?
Nhưng cho dù thật hay giả ta chưa xác minh được . Còn những tấm lòng tốt ở đây họ cũng nghèo , nên tôi nhìn thấy chỉ là góp 5, 10 ngàn , nhiều nhất cũng chỉ 20 ngàn nhưng hơi hiếm . Thôi thì của ít lòng nhiều có đáng là bao đâu . Biết đâu lời than khóc của Cô nầy là thật , thì số tiền góp được chút ít nầy cũng giải quyết một vấn đề nhỏ cho con gái của Cô . Nếu không may là giả , thì cũng vui vẻ bởi vì số tiền mình bỏ ra cũng chỉ mua chưa được tô phở ăn sáng , thì có sá chi ..
Đã không giúp họ đồng bạc nào, sao nỡ lên tiếng chà đạp nhân phẩm của họ . Còn người thì luôn miệng đứng xuýt xoa cái " Mỏ " ..." Tội nghiệp quá , trời ơi tội nghiệp quá , thôi kệ giúp người ta đi em , giúp người ta đi chị " ...Vậy mà môi son , mày kẽ tay thì đeo vàng " lặc lè sáng bóng " , chỉ được cái miệng thôi , không dám móc ra 1 ngàn đồng VN , đừng nói chi là....Ôi ! ....Thiệt là....Giả tạo ...một sự giả tạo kinh ngạc ....đến mức quá nhẫn tâm ...
Còn tôi chỉ có một suy nghĩ đơn giản , là móc trong túi ra cũng chỉ còn có 30 ngàn đồng nhàu nát ( vì hiện tại tui đang đi " Bộ Đội " mà ...hihi ..đau khổ ) cũng gửi cho Cô nầy .., có thể tôi giúp thêm cho con gái Cô nầy một liều thuốc giảm đau bệnh tật , còn không phải thì tôi giúp Cô một tô phở ăn sáng cũng được , có gì đâu ...hehe có gì đâu mà suy nghĩ cho mệt não....
Thấy tình cảnh Cô nầy thì tôi lại nhớ đã lâu có đọc bài báo , một Bác bán chè hay gì đó quên rồi , hình như là bán đậu hũ thì phải , ngày nào bà cũng bị té ngã đổ hết hàng , nên kẻ ít người nhiều giúp Bà , cuối cùng bị lộ tẩy vô công an trình bày bà lừa đâu mấy trăm ngàn gì đó ...Cuối cùng bà rất nổi tiếng trên những trang báo vì cái tội lừa đảo ....!!!???
Thôi thì vẫn biết việc làm của Bà là sai , nhưng bà cũng khó nhọc ngồi giữa đường , giữa nắng mà nhận những đồng tiền lẻ trong nhiều ngày mới góp dành được từng ấy tiền , không biết số tiền trình bày cho công an , có được trả lại cho Bà , hay đã bị Sung Vào Công Quỹ vì việc làm trái pháp luật của bà nhỉ... hihi !!???
Tôi chỉ hơi buồn chút , vì chuyện nhỏ xíu mà mấy anh Báo ..gì đó ...giật tít cao quá....Có nhiều chuyện To Ơi là To ..., Lớn Ơi là Lớn......vậy mà hổng thấy gì ráo trọi ......hết trơn..
Sống trên đời cần có một tấm lòng ...!!?? Hãy sống thành thật và sống hết mình ...đúng không bạn.....!!!???
Nước ngược Dòng
Thì ra người phụ nữ khóc vì lý do bị mất tiền . Chị sống ở Huyện nhưng lên bệnh viện thành phố , chữa bệnh cho con gái ..., không may tiền mất đang lo không biết xoay trở thế nào vì nghèo . Thấy tội nghiệp người 5, 10 ngàn giúp chị . Nhưng cũng có nhiều Cô , Bác , Ông chẳng những không giúp thì chớ..., lại còn đứng cản mọi người không nên cho tiền , vì thật giả ai mà biết được ..Dưới chân thì người phụ nữ ấy ngồi than khóc kể lể ...
Tôi có một suy nghĩ , nếu như tôi ở trong trường hợp người phụ nữ ấy .Nhất định tôi sẽ không ngồi lê la than khóc . Nhưng đó là cá tính riêng tôi . Còn Cô nầy có thể bị mất tiền là thật , tâm lý đang hoảng loạn suy nghĩ tiền mất lấy gì để lo viện phí hay mua thuốc men cho ..con mình , bởi vì nhà nghèo ..!?
Nhưng cho dù thật hay giả ta chưa xác minh được . Còn những tấm lòng tốt ở đây họ cũng nghèo , nên tôi nhìn thấy chỉ là góp 5, 10 ngàn , nhiều nhất cũng chỉ 20 ngàn nhưng hơi hiếm . Thôi thì của ít lòng nhiều có đáng là bao đâu . Biết đâu lời than khóc của Cô nầy là thật , thì số tiền góp được chút ít nầy cũng giải quyết một vấn đề nhỏ cho con gái của Cô . Nếu không may là giả , thì cũng vui vẻ bởi vì số tiền mình bỏ ra cũng chỉ mua chưa được tô phở ăn sáng , thì có sá chi ..
Đã không giúp họ đồng bạc nào, sao nỡ lên tiếng chà đạp nhân phẩm của họ . Còn người thì luôn miệng đứng xuýt xoa cái " Mỏ " ..." Tội nghiệp quá , trời ơi tội nghiệp quá , thôi kệ giúp người ta đi em , giúp người ta đi chị " ...Vậy mà môi son , mày kẽ tay thì đeo vàng " lặc lè sáng bóng " , chỉ được cái miệng thôi , không dám móc ra 1 ngàn đồng VN , đừng nói chi là....Ôi ! ....Thiệt là....Giả tạo ...một sự giả tạo kinh ngạc ....đến mức quá nhẫn tâm ...
Còn tôi chỉ có một suy nghĩ đơn giản , là móc trong túi ra cũng chỉ còn có 30 ngàn đồng nhàu nát ( vì hiện tại tui đang đi " Bộ Đội " mà ...hihi ..đau khổ ) cũng gửi cho Cô nầy .., có thể tôi giúp thêm cho con gái Cô nầy một liều thuốc giảm đau bệnh tật , còn không phải thì tôi giúp Cô một tô phở ăn sáng cũng được , có gì đâu ...hehe có gì đâu mà suy nghĩ cho mệt não....
Thấy tình cảnh Cô nầy thì tôi lại nhớ đã lâu có đọc bài báo , một Bác bán chè hay gì đó quên rồi , hình như là bán đậu hũ thì phải , ngày nào bà cũng bị té ngã đổ hết hàng , nên kẻ ít người nhiều giúp Bà , cuối cùng bị lộ tẩy vô công an trình bày bà lừa đâu mấy trăm ngàn gì đó ...Cuối cùng bà rất nổi tiếng trên những trang báo vì cái tội lừa đảo ....!!!???
Thôi thì vẫn biết việc làm của Bà là sai , nhưng bà cũng khó nhọc ngồi giữa đường , giữa nắng mà nhận những đồng tiền lẻ trong nhiều ngày mới góp dành được từng ấy tiền , không biết số tiền trình bày cho công an , có được trả lại cho Bà , hay đã bị Sung Vào Công Quỹ vì việc làm trái pháp luật của bà nhỉ... hihi !!???
Tôi chỉ hơi buồn chút , vì chuyện nhỏ xíu mà mấy anh Báo ..gì đó ...giật tít cao quá....Có nhiều chuyện To Ơi là To ..., Lớn Ơi là Lớn......vậy mà hổng thấy gì ráo trọi ......hết trơn..
Sống trên đời cần có một tấm lòng ...!!?? Hãy sống thành thật và sống hết mình ...đúng không bạn.....!!!???
Nước ngược Dòng
Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012
Yêu Lắm Những Con Người Miền Núi ...
Đêm nay lại phải thức nữa rồi . Lên giường nằm trăn trở hoài không ngủ được nên phải ngồi dậy dùng đôi bàn tay búp măng của mình , mò mẫm cầm con Chuột xinh xắn của bạn mình bỏ lên bụng rê qua rê lại , rồi nhấn nút lịch kịch thư giãn cho đến khi nào mệt mỏi chán chê , thì sẽ đi ngủ lại lần nữa .. Hễ mỗi khi rảnh việc là tui móc con chuột này ra chơi bất kể ngày hay là đêm .
... Nhưng thường tui chơi Chuột vào ban đêm nhiều hơn , khoảng 4 giờ sáng là tui thích chơi Chuột nhất , vì giờ đó yên tĩnh tâm trí và bàn tay tui tập trung hoạt đông , điều khiển con Chuột theo ý muốn của mình linh hoạt hơn ...Cầm chuột lên sau đó tui dùng một đầu ngón tay kéo lên , kéo xuống , tui rà nhè nhẹ vào cho đúng vị trí thật chính xác , rồi nhấp chuột mạnh vào nơi nào mình thích nhất . , Tức thì một trang báo mình thích nhất sẽ mở ra , tha hồ mà đọc . Đọc mỏi mắt thì giấc ngủ sẽ nhanh đến cho mình đó bạn .
Đêm qua vừa cầm Chuột lên dí vào mấy chỗ, là hai mi mắt tui sập xuống thật nhanh . Đang đọc dở mấy bài báo của Blog khác , tui vội copy lưu chung vào bài viết này để hôm nay đọc ..
********************************************************
Đọc Entry viết về những người dân Miền Núi đi bẻ măng , làm cho tôi nhớ lại những ngày còn đi học , đã có nhiều lần tôi theo người Dân Tộc thiểu số quê tôi đi bẻ măng rừng ...
Quê tôi là một vùng đồi núi Tây Nguyên . Nơi mà có Bác Đinh văn Núp sinh ra và lớn lên ( Bác nầy thì ai cũng biết ,nên tui không cần giới thiệu chi tiết đâu )
Nhớ ngày đó ...vào độ tháng cuối tháng tư , tháng năm tiết trời nắng gắt , nóng . Buổi chiều thường gió to ,sấm chớp va kèm theo những cơn mưa rừng đầu mùa rất to . Mưa lớn thấm đất , những người dân sống bằng nghề làm rẫy rất vui mừng . Buổi sáng từng đoàn người nối tiếp nhau , gồng gánh những hạt giống như lúa , đậu , bắp lên rẫy để trỉa ( trỉa là tiếng địa phương ) .
Những người dân quê tôi từ phụ nữ, cho đến đàn ông họ lao động rất khỏe ..Họ gánh những hạt giống ngược lên rừng rất nặng , vừa gánh , vừa chạy lúp xúp có khi rẫy xa đi bộ cả hai giờ đồng hồ mới đến nơi . Có nhiều người thường xuyên dùng hai bàn chân thay cho dép . Đường mưa đất trơn trượt , lên dốc cao rồi lại xuống dốc thấp , vậy mà mỗi ngày đều giống như mọi ngày ..
Vừa đặt chân đến rẫy không kịp nghỉ cho lại sức , họ vội vã mang hạt giống , và một cái cây chọt mạnh xuống đất sao cho có một cái lỗ sâu sâu , rồi bốc những hạt đậu , bắp ...bỏ lọt vào lỗ lấp lại ...rất thẳng hàng ...Vài ba ngày sau nhìn lại thật ngạc nhiên , từ trong những cái lỗ vô tư họ bỏ vào đó , những hạt giống đã nhú lên những mầm xanh tươi mát ...nhìn rất đẹp mắt và thú vị ..
***********************************************************
Một điều càng thú vị hơn , khi những cơn mưa rừng thấm đất , thì hai , ba đêm sau trong những rừng tre , trúc , hay rừng le...những đọt măng rừng vươn vai đội đất nhô lên . Nhìn những mầm măng nhú lấp ló trên mặt đất thật dễ thương ..
Mùa măng thường kéo dài cho đến cuối tháng tám . Bởi vậy , trong một lần đi xóa mù vào dịp hè , tôi đã theo các em bé , các chị Dân Tộc Ba Na mang gùi vào rừng đi hái măng . Tui cũng xin được mang gùi . Lúc đi thì mang gùi nhẹ lắm ( hi hi ).
Tôi và nhỏ Phụng ( bạn học ) bỏ vào gùi mấy cái bắp ngô và mấy củ khoai mì nướng vào gùi ( dự trữ lương thực , nước mấy hộp quẹt diêm , áo mưa , con dao khi đi rừng là điều cần thiết với tui đó , phòng khi đi lạc vì chúng tui không rành đường mà ...cho chắc cú hehe ) Khoảng mười người nữ kể cả hai bé gái luôn .
Tui và nhỏ Phụng đi sau cùng để bảo vệ họ ( hehe Bom ) . Không quen mang gùi nên hai tay nắm giữ gùi muốn rụng xuống rồi nè ...
Nhìn mấy nàng Hoa Hậu núi rừng mang gùi , chân đi thoăn thoắt nói cười thật dễ thương . Tui và Phụng ví mấy Nàng là những Bông hoa dại xinh đẹp nhất của núi rừng Tây Nguyên . Có rất nhiều loài hoa dại đủ sắc vàng , tím , cam...đẹp lắm . Nhưng thật tiếc là không biết tên gọi là hoa gì . Chỉ biết có mỗi tên gọi là Bông Trang . Bông trang kết hợp những cánh hoa li ti với nhau , tạo nên một bông hoa to nhiều màu sắc tuyệt đẹp .
Mãi suy nghĩ chúng tui đến rừng măng lúc nào không hay . Mọi người tản ra mỗi nơi để tìm . Nhìn thấy họ lấy con dao moi sâu dưới lòng đất , rồi cắt mầm măng bỏ vào gùi . Tui cũng bắt chước làm theo .. nhìn kĩ đất xem có kiến không , gặp loại kiến đen cắn là phát sốt luôn chứ chẳng chơi đâu ..., hơn nữa vô ý ngồi xuống hang kiến , lỡ may chui vào ...cắn ...không biết đường ra...là tan nát đời hoa em luôn......( hehe)
Ha..ha cuối cùng cũng bắt được chú em mầy lên rồi ...Một củ măng mầm xinh ơi là xinh luôn...Từ trong lòng đất ...sau một đêm mưa , sáng ra tui nhìn thấy một Bé trai khỏe mạnh , bụ bẫm được sinh ra từ nách thân tre Bố . Thật tuyệt vời . Vì là măng Le nên mầm măng mới nhú không to lắm , thân hình chỉ nhỉnh hơn cán rựa , dài hơn ngón tay giữa của tui chút xíu . Tui lột vỏ ra bỏ vào gùi cho nhẹ . Những lớp lông măng tơ ngoài vỏ mượt mà êm dịu làm sao ..., lột sạch những vỏ bao bọc lớp ngoài , thì lộ ra chồi non nõn nà màu xanh xám vươn thẳng đứng .
Tôi tưởng tượng những búp măng non, giống như búp tay của các nàng Hoa Hậu xinh đẹp miền núi Tây Nguyên, trong trắng nõn nà đầy sức sống mãnh liệt , không sợ cái nắng , cái gió luôn nhẫn nhịn chịu đựng , chờ thời cơ là những giọt mưa tưới xuống , là đồng loạt mầm non đội đất vươn lên đón ánh nắng mặt trời ..
Một ngày đi hái măng của chúng tôi đã kết thúc , nhưng dư âm về những người trong làng , những Bông Hoa xinh đẹp của núi rừng Tây Nguyên vẫn còn đọng mãi trong tôi khó phai mờ
Tôi nhớ và luôn yêu tất cả những con người miền núi hiền lành trong sáng ấy..
Nước ngược Dòng
... Nhưng thường tui chơi Chuột vào ban đêm nhiều hơn , khoảng 4 giờ sáng là tui thích chơi Chuột nhất , vì giờ đó yên tĩnh tâm trí và bàn tay tui tập trung hoạt đông , điều khiển con Chuột theo ý muốn của mình linh hoạt hơn ...Cầm chuột lên sau đó tui dùng một đầu ngón tay kéo lên , kéo xuống , tui rà nhè nhẹ vào cho đúng vị trí thật chính xác , rồi nhấp chuột mạnh vào nơi nào mình thích nhất . , Tức thì một trang báo mình thích nhất sẽ mở ra , tha hồ mà đọc . Đọc mỏi mắt thì giấc ngủ sẽ nhanh đến cho mình đó bạn .
Đêm qua vừa cầm Chuột lên dí vào mấy chỗ, là hai mi mắt tui sập xuống thật nhanh . Đang đọc dở mấy bài báo của Blog khác , tui vội copy lưu chung vào bài viết này để hôm nay đọc ..
********************************************************
Đọc Entry viết về những người dân Miền Núi đi bẻ măng , làm cho tôi nhớ lại những ngày còn đi học , đã có nhiều lần tôi theo người Dân Tộc thiểu số quê tôi đi bẻ măng rừng ...
Quê tôi là một vùng đồi núi Tây Nguyên . Nơi mà có Bác Đinh văn Núp sinh ra và lớn lên ( Bác nầy thì ai cũng biết ,nên tui không cần giới thiệu chi tiết đâu )
Nhớ ngày đó ...vào độ tháng cuối tháng tư , tháng năm tiết trời nắng gắt , nóng . Buổi chiều thường gió to ,sấm chớp va kèm theo những cơn mưa rừng đầu mùa rất to . Mưa lớn thấm đất , những người dân sống bằng nghề làm rẫy rất vui mừng . Buổi sáng từng đoàn người nối tiếp nhau , gồng gánh những hạt giống như lúa , đậu , bắp lên rẫy để trỉa ( trỉa là tiếng địa phương ) .
Những người dân quê tôi từ phụ nữ, cho đến đàn ông họ lao động rất khỏe ..Họ gánh những hạt giống ngược lên rừng rất nặng , vừa gánh , vừa chạy lúp xúp có khi rẫy xa đi bộ cả hai giờ đồng hồ mới đến nơi . Có nhiều người thường xuyên dùng hai bàn chân thay cho dép . Đường mưa đất trơn trượt , lên dốc cao rồi lại xuống dốc thấp , vậy mà mỗi ngày đều giống như mọi ngày ..
Vừa đặt chân đến rẫy không kịp nghỉ cho lại sức , họ vội vã mang hạt giống , và một cái cây chọt mạnh xuống đất sao cho có một cái lỗ sâu sâu , rồi bốc những hạt đậu , bắp ...bỏ lọt vào lỗ lấp lại ...rất thẳng hàng ...Vài ba ngày sau nhìn lại thật ngạc nhiên , từ trong những cái lỗ vô tư họ bỏ vào đó , những hạt giống đã nhú lên những mầm xanh tươi mát ...nhìn rất đẹp mắt và thú vị ..
***********************************************************
Một điều càng thú vị hơn , khi những cơn mưa rừng thấm đất , thì hai , ba đêm sau trong những rừng tre , trúc , hay rừng le...những đọt măng rừng vươn vai đội đất nhô lên . Nhìn những mầm măng nhú lấp ló trên mặt đất thật dễ thương ..
Mùa măng thường kéo dài cho đến cuối tháng tám . Bởi vậy , trong một lần đi xóa mù vào dịp hè , tôi đã theo các em bé , các chị Dân Tộc Ba Na mang gùi vào rừng đi hái măng . Tui cũng xin được mang gùi . Lúc đi thì mang gùi nhẹ lắm ( hi hi ).
Tôi và nhỏ Phụng ( bạn học ) bỏ vào gùi mấy cái bắp ngô và mấy củ khoai mì nướng vào gùi ( dự trữ lương thực , nước mấy hộp quẹt diêm , áo mưa , con dao khi đi rừng là điều cần thiết với tui đó , phòng khi đi lạc vì chúng tui không rành đường mà ...cho chắc cú hehe ) Khoảng mười người nữ kể cả hai bé gái luôn .
Tui và nhỏ Phụng đi sau cùng để bảo vệ họ ( hehe Bom ) . Không quen mang gùi nên hai tay nắm giữ gùi muốn rụng xuống rồi nè ...
Nhìn mấy nàng Hoa Hậu núi rừng mang gùi , chân đi thoăn thoắt nói cười thật dễ thương . Tui và Phụng ví mấy Nàng là những Bông hoa dại xinh đẹp nhất của núi rừng Tây Nguyên . Có rất nhiều loài hoa dại đủ sắc vàng , tím , cam...đẹp lắm . Nhưng thật tiếc là không biết tên gọi là hoa gì . Chỉ biết có mỗi tên gọi là Bông Trang . Bông trang kết hợp những cánh hoa li ti với nhau , tạo nên một bông hoa to nhiều màu sắc tuyệt đẹp .
Mãi suy nghĩ chúng tui đến rừng măng lúc nào không hay . Mọi người tản ra mỗi nơi để tìm . Nhìn thấy họ lấy con dao moi sâu dưới lòng đất , rồi cắt mầm măng bỏ vào gùi . Tui cũng bắt chước làm theo .. nhìn kĩ đất xem có kiến không , gặp loại kiến đen cắn là phát sốt luôn chứ chẳng chơi đâu ..., hơn nữa vô ý ngồi xuống hang kiến , lỡ may chui vào ...cắn ...không biết đường ra...là tan nát đời hoa em luôn......( hehe)
Ha..ha cuối cùng cũng bắt được chú em mầy lên rồi ...Một củ măng mầm xinh ơi là xinh luôn...Từ trong lòng đất ...sau một đêm mưa , sáng ra tui nhìn thấy một Bé trai khỏe mạnh , bụ bẫm được sinh ra từ nách thân tre Bố . Thật tuyệt vời . Vì là măng Le nên mầm măng mới nhú không to lắm , thân hình chỉ nhỉnh hơn cán rựa , dài hơn ngón tay giữa của tui chút xíu . Tui lột vỏ ra bỏ vào gùi cho nhẹ . Những lớp lông măng tơ ngoài vỏ mượt mà êm dịu làm sao ..., lột sạch những vỏ bao bọc lớp ngoài , thì lộ ra chồi non nõn nà màu xanh xám vươn thẳng đứng .
Tôi tưởng tượng những búp măng non, giống như búp tay của các nàng Hoa Hậu xinh đẹp miền núi Tây Nguyên, trong trắng nõn nà đầy sức sống mãnh liệt , không sợ cái nắng , cái gió luôn nhẫn nhịn chịu đựng , chờ thời cơ là những giọt mưa tưới xuống , là đồng loạt mầm non đội đất vươn lên đón ánh nắng mặt trời ..
Một ngày đi hái măng của chúng tôi đã kết thúc , nhưng dư âm về những người trong làng , những Bông Hoa xinh đẹp của núi rừng Tây Nguyên vẫn còn đọng mãi trong tôi khó phai mờ
Tôi nhớ và luôn yêu tất cả những con người miền núi hiền lành trong sáng ấy..
Nước ngược Dòng
Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012
Terje Sorgjerd ( picture )


![]() |
| Thêm chú thích |
![]() |
| Thêm chú thích |
![]() |
| Thêm chú thích |
![]() |
| Thêm chú thích |
![]() |
| Thêm chú thích |
![]() | |
| Thêm chú thích |
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
















